Thứ Sáu, 16 tháng 11, 2012

Du lịch Trung Quốc: Sắc màu Tứ Xuyên - Mùa Thu 2012 (phần 1)

Lịch trình của đoàn chuẩn bị chuyến du lich Trung Quoc. Lịch trình này không chuẩn bị chi tiết từ trước, không đặt phòng, thuê xe trước nên có nhiều thay đổi liên tục, tùy tình hình mà bàn bạc và quyết định.
Thành viên: 10 người, 5 nam 5 nữ.

Ngày 1. Hà Nội - Hữu Nghị - Nam Ninh - bay Thành Đô chuyến 21h30
Ngày 2. Lạc Sơn Đại Phật - Nga Mi - Kim Đỉnh
Ngày 3. Nga Mi - Thành Đô
Ngày 4. Thành Đô - Songpan - ngủ tại Songpan
Ngày 5. Songpan - Hoàng Long - Cửu Trại Câu
Ngày 6. Cửu Trại Câu
Ngày 7. Cửu Trại Câu - Văn Xuyên - Tứ Cô Nương
Ngày 8. Tứ Cô Nương
Ngày 9. Tứ Cô Nương - Thành Đô
Ngày 10. Thành Đô
Ngày 11. Thành Đô - Quảng Châu - xe đêm
Ngày 12. Hữu Nghị quan - Hà Nội.
Tôi nhớ đêm trăng trên núi Nga Mi, khi bạn đồng hành âm thầm chui đến 9 người vào một căn phòng đôi khách sạn, một mình đi lên Kim Đỉnh. Trời trong, trăng sáng, một hai vì sao sáng nhất lấp lánh trên trời. Dưới chân pho tượng Phổ Hiền, hàng trăm ngọn nến cháy tỏa ánh sáng vàng ấm áp. Những tầng mây lớp lớp đã chìm ở phía dưới xa, gió thì lạnh buốt nhưng có thế mới thấy được sự bao la của trời đất, và sự hùng vĩ của pho tượng. Nếu đi du lich Trung Quoc vào mùa này thi Nga Mi -Cửu Trại Câu là lựa chon sáng suốt.

Mấy đêm sau đó, chúng tôi lại vượt qua con đèo cao 4481m giữa một đêm trăng khác. Lúc này cả không gian sáng mờ lên trong đêm trăng, biển mây dần chìm xuống. Những đỉnh núi tuyết sáng lên lấp lánh. Dù bên ngoài lạnh dưới không độ, nhưng tất cả đều mở cửa sổ xe đón nhận khoảnh khắc đó. Và đêm đó tại hiên nhà nghỉ, tuyết rơi trắng nhẹ nhàng.

Cũng là tuyết rơi, tôi nhớ khi tuyết rơi mờ trời đất ở Hoàng Long, cả núi non ngập một màu bạc, để rồi chỉ vài tiếng đồng hồ sau, tuyết tan, đất trời lại xanh ngắt và vàng rực. Cũng là tuyết rơi, nhưng tuyết ở Tứ Cô Nương lại rơi trong nắng. Đám mây trên đầu thả tuyết xuống không che được ánh mặt trời buổi chiều chiếu vào vàng rực núi non.

Những khoảng thời gian ấy, nếu có gặp lại, thì cũng là một cách khác rồi.
Đêm trăng Kim Đỉnh
Tuyết trắng Hoàng Long
Tuyết đang tan
Con đèo Hoàng Long trong nắng

Cửu Trại Câu với những màu sắc dường như không có thực, dù lá đã rụng gần hết rồi



Từ con đèo 4481m, Tứ Cô Nương ngạo nghễ cuối trời

Và trầm mặc soi dòng nước lặng lẽ


Và rồi, cuối cùng là những chú panda lười nhác, không trắng muốt như trong tranh, nhưng vẫn đáng yêu vô cùng

Chuyến này đoàn thành cũng không có kế hoạch cẩn thận, chi tiết gì cả. Tôi là người tham gia cuối cùng, cũng không góp ý gì với hành trình, trưởng phó đoàn lên kế hoạch nhưng cũng không chi tiết như nhiều đoàn khác. Do đó lịch trình cũng chỉ chung chung, thậm chí sau 2 ngày vẫn chưa biết là nên thuê xe hay đi xe bus, ở đâu bao lâu. Đến lúc thuê một xe rồi, nhìn lại lại chê xe không tốt; cuối cùng thuê xe thứ hai lại còn tệ hơn xe đầu. Dự trù còn định thuê xe chạy đêm, rồi lại thôi, định ở Cửu Trại Câu 2 ngày, nhưng nghe thấy lá đã rụng nhiều lắm rồi, lại rút xuống một ngày...

Vì có nhiều điều "tùy nghi" như thế nên không thể đi ra ngoài các điểm truyền thống các đoàn đi trước đã chia sẻ được, và vé máy bay đặt trước rồi nên càng không thể đi sang Vân Nam về được.

Mà nếu theo đường Vân Nam, thì còn có một lựa chọn khác cũng hay là đi về hồ Lugu, rồi từ đó về Lệ Giang. Nếu ai chưa đi Lệ Giang mà làm một vòng cung thế (chắc khoảng 20 ngày) thì tha hồ mà thưởng thức. Chỉ sợ bão hòa quá thôi. Như tôi thấy thì đi đến sau ngày thứ 10 là bắt đầu bão hòa rồi.
Lạc Sơn Đại Phật mọi người nói nhiều, viết nhiều, tìm trên mạng cũng đầy ắp rồi.

Từ Thành Đô đi xe bus từ bến xe Tân Nam môn, cứ 20 phút một chuyến, rồi lại chuyển xe bus khác (1 tệ/người). Có hai cách vào Đại Phật. Nếu theo cửa riêng của công viên Đại Phật thì chỉ mất vé Đại Phật thôi (50Y / người - thẻ SVQT). Nhưng xe lại chạy thẳng đến cửa Đông phương Phật đô. Nếu đi cửa này phải mua cả vé của công viên này, thêm 40Y nữa.

Do đó nếu ai chỉ định xem Đại Phật thì nhớ đòi xuống cửa trước.

Công viên Đông Phương Phật đô là mặt sau ngọn núi có Đại Phật Lạc Sơn, các bạn Tàu mới làm lại sau này. Họ đục vào núi các phiên bản của một số pho tượng Phật, hang Phật nổi tiếng. Chính giữa là tượng Phật phiên bản của hang Đôn Hoàng. Hai bên là các hang phiên bản của Mạc Cao, Long Môn..., có cả pho tượng Phật nằm tạc vào núi dài hơn 170m. Tuy là phiên bản nhưng cũng được làm khá cẩn thận, trong một không gian đẹp.

Muốn xem kĩ hết công viên Đông phương Phật đô này cũng phải mất nửa ngày, cho nên nếu không có nhiều thời gian thì đừng vào rồi lại phải vội vàng và tốn mất 40Y.
Bức khắc đá Thiên thủ thiên nhãn Quán Âm
Hang đá nơi có tượng Quán Âm cũng được đục chạm tinh xảo, nằm bên cạnh tượng Phật Đại Nhật phiên bản Đôn Hoàng

Các bạn Tàu cũng coi Phật như một ông thần để cầu cúng, nên khóa đôi cũng dính lủng lẳng ngay dưới chân Phật.

Đứng trên cao nhìn xuống, cầu thang dốc đứng như Angkor

Từ dưới nhìn lên, lại lủng lẳng những khóa là khóa

Hai bên trải rộng là các hang Phật khác, và đây chỉ là một khu vực trong toàn bộ tổng thể rất rộng của Đông phương Phật đô (Dafu Fado)

Tất nhiên đã đến Lạc Sơn thì không thể không thăm Đại Phật. Pho tượng khổng lồ tạc vị Phật tương lai Di Lặc từ thế kỉ 8 (Maytreia).

Trước khi bị hình tượng ông Bố đại hòa thượng béo tròn cười hềnh hệch lấn át vào thế kỉ thứ 10, thì hình tượng Phật Di Lặc vẫn mang chuẩn mực các pho tượng Phật với các tướng tốt: tóc xoắn ốc trên đầu, mắt nhắm hờ, cười an lạc.

Điều khác của Phật Di Lặc so với các pho tượng khác là ở thế ngồi. Trong khi các tượng Phật Thích Ca, phật Quá khứ ngồi xếp bằng thì Phật Di Lặc thường ngồi kiểu trên một cái bục, cái ghế thẳng chân xuống. Lý do là vì các vị Phật trong quá khứ đã tĩnh tại vào Niết Bàn rồi, thì Phật Di Lặc vẫn chưa xuất hiện. Hiện tại Di Lặc vẫn đang ở tại cõi trời, vẫn đang "chờ đợi" thời điểm để xuất hiện. Vì thế Di Lặc ngồi trong tư thế sẵn-sàng-đứng-dậy.

Đến ngang chỗ cầu thang xuống thăm tượng, thì chúng tôi hoảng hồn vì biển người như nêm cối đứng đó từ bao giờ. Quay vào ngôi chùa Lăng Vân cạnh đó thăm xong, quay ra tôi nhận thấy ở đầu cầu thang chỉ có thêm được vài người di chuyển. Thế là thôi, đành bằng lòng với việc ngắm ngang mặt pho tượng vậy.
Xe bus con đưa 10 người đến thị trấn ở chân Nga Mi. Tại đây một chú lái xe còn trẻ nhào ra thuyết phục chúng tôi đi xe chú í cho nhanh thì mới kịp. Sau một hồi tham khảo và thảo luận, chúng tôi đồng í. Xe lao như điên trên đường, không vào ngả cổng chính mà lao lên núi luôn, gã lái xe thì vừa lái vừa cãi nhau trên điện thoại. Trời xung quanh mù mịt sương khói, khung cảnh rất đẹp nhưng mờ mịt quá.

Đường leo dốc lên cao dần, xe cùng chiều đi lên thì ít mà đi xuống thì nhiều. Mãi sau mới có điểm chặn và mua vé. Thẻ sinh viên quốc tế tiếp tục phát huy tác dụng, nhưng vé vẫn còn đắt quá, 85Y/người.

Đến chỗ dừng xe, gã lái xe giục phải đi nhanh, mà bên ngoài thì trời mưa khiến chúng tôi khá ngao ngán. Đã nghe nhiều lời cảnh báo trước là nếu trên đỉnh Nga Mi có mây thì chẳng khác gì đứng ở cạnh Hồ Tây ngày trời rét và có sương cả, chả nhìn thấy gì đâu, giá cả lại đắt nữa.

Dọc đường lên cáp treo có lũ khỉ rất láo, chỉ chực xông ra cướp hoa quả của khách. Với tôi thì lũ này chưa phải đối thủ. Tay tôi xách túi táo nên chúng lao đến, thế là tôi giơ cao túi táo lên, cũng giơ một chân lên chực đạp vào bọn nhăn nhở này. Thế là bọn chúng lập tức lùi vừa đủ xa để tôi không thể đạp được, vừa đủ gần để sẵn sàng lao đến, nhe răng ra và mắt long sòng sọc. Đã thế thì tôi bước luôn bước nữa và giậm chân. Bọn phải gió khèng khẹc rồi quay ra nhào vào người khác. Anh bạn đi cùng không cương quyết bị chúng bám luôn vào người.
Cáp treo lên Kim Đỉnh không phải loại cabin thông thường vài người ngồi để mà chụp ảnh, mà là loại cáp cabin cực lớn 100 người đứng chen chúc. Nhưng lúc đó cũng hơi muộn nên không đông người. Xung quanh lại mờ mịt trắng xóa chả nhìn thấy gì. Những người đứng trong cáp nhìn mặt cũng thấy chẳng hứng khởi gì, vì trời mù quá.

Cáp chuẩn bị dừng, chạy chậm lại, mây vẫn mù mịt xung quanh. Đột nhiên, đúng vào những giây cuối, một tia nắng rọi thẳng vào cabin, khi biển mây mù vừa trôi xuống dưới thân cáp. Tất cả òa lên sung sướng. Mặt trời hiện ra rực rỡ ngay trên một biển mây mù. Tất cả rõ ràng trong nắng: cây cối, núi non, nhà cửa.

Hớn hở chạy ra khỏi cáp treo, đi về phía Kim Đỉnh.
Và từ trên những ngọn cây xanh, pho tượng Phổ Hiền bồ tát lấp lóa.

Và rồi rực rỡ hiện ra bên trên dãy cầu thang có hai hàng voi đứng chầu. Sung sướng làm trò để chụp ảnh

Cũng phải khâm phục các bạn Tàu ở khả năng Tàu hóa những thứ lấy từ người khác. Các vị Phật, các vị Bồ tát có nguồn gốc từ Ấn Độ nhưng đã được Tàu hóa triệt để, khiến cho trú xứ của các vị từ một nơi xa xôi nay về ngự tại xứ Tàu. Bốn Đại bồ tát (trong số khá nhiều Đại bồ tát) của kinh điển Đại thừa được xây nhà và mời về ở trên bốn ngọn núi: Phổ Hiền tại Nga Mi, Văn Thù tại Ngũ Đài, Địa Tạng tại Cửu Hoa, Quán Âm tại Phổ Đà; trong đó núi Nga Mi là cao và hùng vĩ nhất.

Pho tượng Thập phương Phổ Hiền mô tả Đại bồ tát nhìn ra tất cả các hướng, với 10 đầu chia thành ba tầng. Đây là bồ tát của Đại hạnh, của hành động trong tu hành, vì thế Phổ Hiền tay cầm cây "như ý", cưỡi voi 6 ngà tượng trưng cho việc húc đổ 6 trở ngại lớn, 6 loại giặc đến từ 6 giác quan.
(Còn Văn Thù là bồ tát của Đại trí thì cầm gươm chặt đứt vô minh, cưỡi sư tử mà tiếng rống của nó có thể thông suốt trí tuệ ngươi tu hành).
Tượng bằng đồng, đúc năm 2006, cao 48m, nặng 350 tấn.

Cái cây "như ý" trong tay Bồ tát vốn xưa là cái gãi lưng của nhà quyền quý, sau rồi được chuyển thể thành thứ đồ chơi, thứ pháp khí, thể hiện sự đạt được nguyện vọng.
Hoàng hôn tắt rất nhanh. Chẳng mấy chốc mà Mặt trời đã dần lặn trên biển mây mênh mông mờ mịt phía xa. Tất cả lại chìm vào ánh sáng mờ mờ chứ không rực rỡ nữa.

Chúng tôi xuống khu nhà nghỉ, chuẩn bị chìa cổ cho chém.

Trường đoàn nhanh nhẹn vào một khách sạn trông cũng rất ấm cúng và sang trọng, thấy còn 2 phòng đôi, một phòng 680Y, một phòng 960Y. Thằng Tàu bên cạnh khuyên là "mày nói mấy người thì chúng nó biết thế, còn sau đó vào phòng bao nhiêu người là tùy mày". Thế là lấy 1 phòng 680Y.

Mười đứa chui vào. Trong phòng khá hẹp có 2 giường, với đệm rất dày. Đẩy 2 giường về một bên, hạ 2 cái đệm xuống kê vừa khít chỗ còn lại, tạo thành một cái giường lớn loại 2m x 3,2m, đủ chỗ cho 10 người nằm theo kiểu 5 nam quay về một đầu, 5 nữ quay về đầu kia, chân đan vào nhau. Phòng này còn có lò sưởi nữa. Lại một quá trình chia nhau đi chiếm lĩnh các nhà wc tại các sảnh, tiếp tân...
Trong lúc mọi người còn đang lục đục trong căn phòng hẹp, tôi một mình đi lên Kim Đỉnh, tìm những ánh sáng cuối ngày.

Trên Kim Đỉnh rất lạnh, không còn khách du lịch. Trời quang đãng. Một người đang đi thắp các ngọn đèn dưới chân tượng. Ánh sáng lung linh dần đầy lên. Tôi đứng đó, chờ những ngọn đèn được thắp xong. Thanh thản vô cùng.


Và rồi, trong cái im lặng của đất trời, trăng hiện lên.

Mặt trời vẫn còn luyến tiếc ở cuối phía Tây

Phía bên trái là Vạn Phật đỉnh.
Chitto
Phuot.vn 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét